Thứ Hai, 25 tháng 6, 2012

Mùa Hè!



Mùa hè đến rồi sao…..?
Chiều 1 mình bâng quơ nhìn qua ô cửa sổ, 1 màu nắng vàng vàng pha chút mật, một cảm giác oi oi nồng nồng pha chút gió, ve , dế thi nhau ca hát những khúc hát miên man nhè nhẹ, chợt nhớ lại biết bao kỷ niệm vui buồn đã qua dưới bầu không khí này!

Nhớ những lúc ngủ nướng đã đời sau  năm học vất vả….nhớ những ngày, những buổi tổ chức nhóm đi trộm trái cây..nhớ những chiều hè oi ả kéo nhau đi tắm ở những vùng nước hung tàn…rồi những khi ngông ngông đi xe máy nẹt bô ầm ĩ sàng khắp những nẻo đường quen…
Ngày nào cũng thế, ngày nào cũng vậy, vậy mà bây giờ cái thế, cái vậy có kiếm cả suốt cuộc đời còn lại cũng chẳng biết tìm ở nơi đâu…?…sáng sáng ngủ nướng, chiều chiều sách giày ra sân đam mê theo trái bóng…tối tối ăn mặc bảnh chọe rúc đầu vào mấy quán cà phê 8 chuyện bao đồng rồi lại về khuya, lại ngủ nướng….ngày tháng ấy sướng như tiên….
Làm sao tôi quên được những ngày hè đúng nghĩa cuối cùng của tuổi học sinh…thằng bạn thân ngồi ôm mặt khóc hu hu 4 đứa còn lại bần thần nhìn đất, liếc trời, hàng thông của nghĩa trang thiên chúa rít lên từng hồi mãnh liệt như oán trách, như khóc than,  cái tên Nguyễn Ngọc Hồng Quốc đã mãi mãi là kỷ niệm, 1 kỷ niệm đau thương…Quốc mất vào 1 chiều đầu mùa mưa trời âm u, vần vũ những đám mây đen cuộn dầy như khói thuốc…sắc trời hôm đó buồn và lạnh.!.

Giờ đây mỗi đứa chúng tôi mỗi đứa 1 phương, đứa đi học, đứa đi làm, mỗi đứa 1 con đường riêng…lễ tết về gặp mặt trao nhau đc vài câu xã giao…ánh mắt nhìn nhau cũng chẳng còn đậm tình như trước, ngồi trao nhau vài chén rượu nhạt có đứa nói tôi khác,tôi thay đổi, tôi không còn như xưa..ko! tôi vẫn thế, tôi vẫn vậy, hậu chăng có bạn bè thay đổi nên mới nhìn thấy tôi đổi thay.!.
Xa rồi 1 thời để nhớ, tiếng bass nhạc sàn phòng bên cạnh đưa tôi về vs thực tại….thực tại chỉ còn mình tôi trong căn phòng rộng.!.



Thứ Bảy, 17 tháng 3, 2012

.....................Never gone!..........

   Một ngày nào đó, khi mà bạn nhận ra rằng, cuộc sống và những mối quan hệ Rubic của nó đã dạy cho bạn những bài học quý giá và hữu ích mà lâu nay bạn đã không hề nhận ra, nghịch cảnh và khó khăn giúp bạn trở nên chính chắn, trưởng thành, tự tin và mạnh mẽ hơn, và những mất mát đau thương giúp bạn trân trọng những gì bạn có. và cuộc sống là như vậy, dòng chảy bình lặng không bao giờ tồn tại mãi mãi với bất kỳ ai.!  đôi khi bạn phải đối mặt với muôn ngàn khó khăn, sóng gió mà cơn bão dòng đời dành cho bạn. và tất nhiên
cũng không ai giữ được ý chí và niềm tin khi bảo tố lướt qua cuộc đời mình,vì trong tận cùng của nổi đau và sự tuyệt vọng, ta thường trở nên mềm lòng, buông xuôi và đầu hàng số phận. Những hoài bảo, ước mơ và niềm hy vọng của một thời bổng trở nên lu mờ và xa tầm tay với. cánh của tương lai kỳ diệu cũng đóng sầm lại đối với chúng ta

Không ai có thể tránh được bảo giông của cuộc đời, vì thế đừng mong chờ một cuộc sống chỉ toàn có sự bình yên, , hãy cùng đón nhận với thử thách ấy của cuộc sống như một điều tất yếu và nên nhớ rằng nghịch cảnh, khó khăn và những mất mát tinh thần chính là hành trang giúp ta trở nên chín chắn và trưởng thành hơn.
Ta không có quyền lựa chọn hay né tránh khi bất hạnh xãy đến với mình, nhưng ta có quyền chọn lựa thái độ sống: buông xuôi và để cho nổi buồn cuốn trôi đi trong sự tuyệt vọng, hay dùng sức mạnh của nội tâm chóng chọi lại để hướng đến tương lai... Trong hai cách, nhưng chỉ có 1 cách là đem đến cho cuộc đời ta những giây phút an lành và hạnh phúc ... 
Hãy đối chọi bất hạnh bằng sự nhiệt huyết của chính con tim , lúc đó ta sẽ nhận phía sau những sự cay đắng là những mất mát đau thương vẫn còn ẩn chứa niềm hạnh phúc rạng ngời và sự bình dị của niềm vui chiến thắng 
_ Trước nhất là chính ta đã chiến thắng bản thân mình vì đã không chịu khuất phục, đầu hàng trước số phận. Thời gian cứ hàng ngày trôi qua không bao giờ trở lại, sức lực và cả tuổi xuân cũng không ngoài định luật đó... Do vậy! dù cuộc đời và cuộc sống có ra sao cũng hãy vui cười đón nhận lấy nó và hãy can đảm đón lấy vì không có cơ hội thứ hai để làm lại cuộc đời ....đó cũng chính là một thông điệp mà chính ta phải "Vượt qua giông tố cuộc đời ..!"
Đừng để những đau thương của quá khứ phá hỏng đi tất cả những ngày tháng tươi đẹp của đời mình, ta không thể sống mãi cùng dĩ vãng, mà ngay bây giờ phải cảm nhận một điều rằng " Đừng để thời gian lấy đi tất cả những gì quí giá nhất mà cuộc sống đã trao tặng cho tôi và bạn hôm nay ...!" 

Ngày ngắn đêm dài!!!!!!!!!

Trời trong xanh
Đất long lanh
Trừ con người
Phận mong manh!

 Lâu lắm rồi nhỉ blog yêu dấu...từ cái lúc tao sống vô cảm đến giờ t ko ngó ngàng gì đến mày nữa nhỉ!^^! t xin lỗi...hôm nay t lại phải làm phiền mày...hjx! m luôn dỏi theo từng bước chân của t..luôn ở bên t những khi t buồn...vậy mà những lúc t vui, t ham chơi...lười nhác t lại quên mất mày!...........................!

 Hình như t quen cô đơn rồi mày ạ! t không đếm xỉa gì đến những lời của bạn bè nói với t nữa...t ko còn quan tâm đến bất kỳ ai nữa....~.~ t khác với t 1 năm trước quá nhiều, nhiều đến mức t cũng chẳng còn nhận ra t là ai nữa !..............

 Ngày nào cũng vậy..dậy đi học..ngủ chơi game chát chít ~.~ những điều vô bổ đó luôn làm bận rộn bản thân t và t mỗi lúc...mỗi lúc lại càng lười đi! cũng không ít lần t nói ờ t sẽ thay đổi sẽ bắt đầu lại...t đi mua sổ thời gian...những tờ lịch nhỏ để kìm hãm sự lãng phí thời gian của mình...khoanh tròn và đánh dấu sao cho cách sử dụng ngày giờ của t cho thật ý nghĩa! nhưng....mèo vẫn hoàn mèo...cách sống mới nó ăn vào máu vào thịt của t rồi hay sao đó -.- t ko thể bắt đầu lại..ko thể đạp phanh để dừng bản thân mình lại được!

 Ngày hôm nay..cũng như ngày hôm qua! nhưng nó có chút khác biệt đó là t ghé vô thăm m...ngồi đọc lại những thứ t từng viết trước kia...và nhờ m...t nhớ đc! lúc trước mỗi khi t sắp sa lầy vào đống bầy hầy nào đó...t thường làm gì để điều chỉnh lại bản thân...nếu t lấy lại được bản thân t trước kia...t không biết lấy gì để cám ơn m nữa....t nợ m rất nhiều....

 Biên Hòa ngày ngắn đêm dài
18/3/2012

Thứ Hai, 5 tháng 12, 2011

Gửu Cậu!!




Hãy đọc nó bằng chính cậu bây giờ !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!



Gửu Cậu!!!!!!!!!!!!!

Thời học sinh đi qua, biết bao nhiêu là kỷ niệm đã dần trôi vào quá khứ, khép lại những ký ức của mỗi con người. Và đôi khi tiềm thức khiến cho chúng ta lục lọi, tìm kiếm lại những ký ức sâu nặng đánh dấu trong lòng ta mà nhiều khi tưởng chừng như đã đi vào giấc ngủ sâu. Như con sóng ngầm ngoài biển khơi, khi đó bỗng trỗi lên và thể hiện sức mạnh vô tận mà nó nén lại trong lòng đại dương như một giấc ngủ không bao giờ thức giấc.

Khi cậu đọc được những dòng này hy vọng cậu sẽ hiểu được lòng tớ, cho dù tớ đã phải rất khó khăn để đưa ra sự lựa chọn là phải quên đi cậu. Như sự lựa chọn nửa năm trước đây của tớ là sự im lặng, để tình yêu của chúng ta mãi mãi chỉ là một nỗi đau mất mát trong trái tim tớ. Khi một người con trai mới lớn, mới biết rung động đầu tiên của con tim, mới biết mơ mộng tớ đã mơ hồ nghĩ về một tương lai, 1 t/y thật đẹp và sự gắn kết của con tim sẽ dẫn nó hướng tới cùng nhịp đập.

Một mơ ước cậu sẽ là của tớ và 2 ta sẽ kết thúc mối tình đầu bằng một thứ tình yêu khác, vĩnh cửu và tồn tại mãi theo thời gian. Nhưng trong cuộc sống không phải mọi thứ đều diễn ra như những gì tớ mong muốn. Chính vì sự nhút nhát của bản thân, sự tự ti trong tớ đã làm khoảng cách của chúng ta lớn dần.

Khi chúng ta mới bắt đầu nhen nhóm cho ngọn lửa tình yêu, tớ đã không đủ sức mạnh để hâm nóng trái tim cậu, để nó cứ nguội lạnh dần theo thời gian...và khoảng cách để đến bên cậu vs tớ lại càng ngày càng quá xa xăm. và rồi mọi chuyện kết thúc khi thời học sinh chấm dứt...ko còn đi học ko còn được gặp cậu..!!!! khoảng thời gian đó với tớ sao quá khó khăn.!

Nhớ........nhớ nhìu lắm, đi đâu tớ cũng thấy những hình bóng của cậu, về đâu cũng thấy trái tim tớ nhói đau...và cứ thế cứ thế dày vò bản thân tớ..những ngón tay cũng ko còn chút chỗ nào lành lặn để tớ tiếp tục đấm đá lung tung đc nữa...Tuyệt vọng .?. Phải! lúc đó thậm chí 1 chút ánh sáng, 1 chút nghị lực, ngay cả 1/2 niềm tin vs tớ cũng chẳng còn.. tất cả đều đã tan biến theo tiếng trống trường xa xăm....

Và rồi............
Ban Mê cũng đã vô mùa mưa, mưa nở rộ trên khắp con đường, mọi ngõ nghách, nơi đâu cũng ướt át...Ừm!! phải nói mưa Ban Mê rất buồn...người buồn, cảnh buồn. nhưng cũng chính mùa mưa đó đã đưa tớ ra khỏi nỗi tuyệt vọng sự buồn chán trong thâm tâm....Tớ đã thực sự quên cậu,Quên ở đây ko phải là quên khi bị mất trí nhớ, mà là tớ quên được nỗi nhớ dày vò từng đêm, quên được hình ảnh của cậu trên từng khung cảnh mà tớ bắt gặp có thể nói, cậu!! đã thực sự bước ra khỏi cuộc sống của tớ và tớ cũng đã ko còn chút cảm xúc gì về cậu nữa..."hết yêu rồi sao.?". đôi khi tớ lại tự hỏi mình ko biết tớ có còn yêu cậu nữa ko.?. và mỗi lần như vậy tớ lại ko tự tl được.


Vậy thì tớ viết lá thư này để làm gì.?.

Cậu biết ko .?. sau những chuyện của cuối năm 12, tớ ko còn được thấy cậu của ngày xưa nữa, cậu ít cười, ít nói, ít giao du vs mọi người trong lớp hơn.. thực sự tớ chỉ mún mang cậu trở lại theo đúng nghĩa là cậu mà tớ từng quen biết.khó quá chăng.?. không!! đơn giản thôi.... thực sự mà nói hồi đó chúng ta còn quá trẻ con,nhận thức còn quá non nớt và những chuyện hồi đó cũng qua rồi, đáng nhẽ tớ ko nên nhắc lại để làm gì...nhưng mà hì!! đó là thời học sinh, là thời mực tím chẳng có gì phải ngại khi nói về nó nữa cả, mọi chuyện đã xong xuôi và chúng ta hãy nhìn nó như 1 kỷ niệm ko đc xếp hạng cao trong số những kỷ niệm đẹp của thời HS đi...chúng ta.......sẽ lại là bạn,.....sẽ ko phải ngượng ngùng gì nữa nếu mai này có gặp lại, Và cậu à!! hay tiếp tục sống vui như ngày xưa nhé!!!!

PS: đáng lẽ lá thư này đã được gửu đi sơm hơn và thực sự nó rất dài nên nó vẫn chưa thoát được ý nghĩa của nó, nhưng thôi...lời ít, lòng nhiều chừng đó là tất cả những gì tớ mún nói vs cậu!! Hì!! tạm biệt nhé [b]tình yêu của Ta[/b] và Chào cậu! người bạn chung lớp của tớ ^^

Gửu Cậu thân thương.