Trời trong xanh
Đất long lanh
Trừ con người
Phận mong manh!
Lâu lắm rồi nhỉ blog yêu dấu...từ cái lúc tao sống vô cảm đến giờ t ko ngó ngàng gì đến mày nữa nhỉ!^^! t xin lỗi...hôm nay t lại phải làm phiền mày...hjx! m luôn dỏi theo từng bước chân của t..luôn ở bên t những khi t buồn...vậy mà những lúc t vui, t ham chơi...lười nhác t lại quên mất mày!...........................!
Hình như t quen cô đơn rồi mày ạ! t không đếm xỉa gì đến những lời của bạn bè nói với t nữa...t ko còn quan tâm đến bất kỳ ai nữa....~.~ t khác với t 1 năm trước quá nhiều, nhiều đến mức t cũng chẳng còn nhận ra t là ai nữa !..............
Ngày nào cũng vậy..dậy đi học..ngủ chơi game chát chít ~.~ những điều vô bổ đó luôn làm bận rộn bản thân t và t mỗi lúc...mỗi lúc lại càng lười đi! cũng không ít lần t nói ờ t sẽ thay đổi sẽ bắt đầu lại...t đi mua sổ thời gian...những tờ lịch nhỏ để kìm hãm sự lãng phí thời gian của mình...khoanh tròn và đánh dấu sao cho cách sử dụng ngày giờ của t cho thật ý nghĩa! nhưng....mèo vẫn hoàn mèo...cách sống mới nó ăn vào máu vào thịt của t rồi hay sao đó -.- t ko thể bắt đầu lại..ko thể đạp phanh để dừng bản thân mình lại được!
Ngày hôm nay..cũng như ngày hôm qua! nhưng nó có chút khác biệt đó là t ghé vô thăm m...ngồi đọc lại những thứ t từng viết trước kia...và nhờ m...t nhớ đc! lúc trước mỗi khi t sắp sa lầy vào đống bầy hầy nào đó...t thường làm gì để điều chỉnh lại bản thân...nếu t lấy lại được bản thân t trước kia...t không biết lấy gì để cám ơn m nữa....t nợ m rất nhiều....
Biên Hòa ngày ngắn đêm dài
18/3/2012
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét